cung cấp tạp vụ quận 12

Thảo luận trong 'Dịch vụ' bắt đầu bởi anhungdv, 11/7/18.

  1. Tỉnh/Thành:

    Tp Hồ Chí Minh
  2. Tình trạng:

  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0903698238
  5. Địa chỉ:

    Quận Tân Phú (Bản đồ)
  6. Thông tin:

    11/7/18, 3 Trả lời, 51 Đọc
  1. anhungdv

    anhungdv New Member

    Tham gia:
    28/3/18
    Bài viết:
    19
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $235,860.60
    Dịch vụ vệ sinh An Hưng với gần 10 năm kinh nghiệm luôn sẵn sàng phục vụ dịch vụ vệ sinh nhà xưởng quý khách hàng các các quận Tp.HCM.

    An Hưng cung cấp các dịch vụ sau:

    - Vệ sinh công nghiệp

    - Vệ sinh nhà xưởng

    - Quét mạng nhện nhà xưởng, chà sàn nhà xưởng…

    - Dịch vụ giặt thảm, giặt ghế…

    - Đánh bóng sàn đá, sàn gỗ

    - Cung cấp tạp vụ

    - Dịch vụ lau kính mặt trong và mặt ngoài nhà cao tầng…

    Liên hệ với chúng tôi ngay để được tư vấn và hỗ trợ. Mọi chi tiết xin liên hệ:

    Địa chỉ: 481/4A Tân Kỳ Tân Quý, P.Tân Quý, Q.Tân Phú, TP.HCM

    Điện thoại: (84-8) 38473379

    Website: www.anhung.vn/
  2. vuongngho33016

    vuongngho33016 New Member

    Tham gia:
    17/2/18
    Bài viết:
    15
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,631,277.14
    biệt thự liền kề Vinhomes star city 87,5m2 mặt tiền 7m xây 4,5 tầng, dãy HH5 có giá 5,0 tỷ
    biệt thự liền kề vinhomes star city 87,5m2 mặt tiền 7m xây 4,5 tầng, dãy HH22 giá chỉ có 4,5 tỷ
    Cả hai đều là nhà MẶT PHỐ, đều được kinh doanh buôn bán giống nhau.
    Về thiết kế: cả hai đều xây sát hè đường, không có sân trước nhà, không có tường rào hai bên, không có cổng sắt phía trước nhà. Nên việc kinh doanh không bị cản trở.
    Về vị trí: dãy HH22 có lợi thế kinh doanh buôn bán lớn hơn là dãy HH5,
    - dãy HH22 nằm trong khu vực đông dân cư hơn, nên việc buôn bán sẽ có nhiều khách và bán đắt hàng hơn
    - dãy HH22 gần trường học hơn, giúp con bạn sẽ tự đi học mà không mất thời gian phải đưa đón
    - dãy HH22 gần TTTM và cụm công trình hỗn hợp hơn, giúp việc vui chơi giải trí và mua sắm dễ dàng thuận tiện.
    - dãy HH22 gần TT Hành chính của TP hơn, đi bộ cũng xử lý được công việc
    Về giao thông đi lại: rõ ràng là dãy HH22 đi lại thuận tiện hơn và gần Trung tâm hơn
    Về tiêu chuẩn bàn giao: cả hai đều được CĐT xây dựng hoàn thiện mặt ngoài đẹp đồng bộ và bàn giao thô bên trong để Khách hàng được hoàn thiện theo sở thích cá nhân.


    Nếu còn dịp, hãy mua ngay 87,5m2 dãy HH22 vì giá rẻ hơn 500 triệu so với 87,5m2 dãy HH5.
    Vinhomes Star City – Nơi chủ nhân tự hào sở hữu không gian sống thứ hạng của riêng mình!
    Tự hào tận hưởng cuộc sống tiện nghi, đẳng cấp đúng chuẩn Vinhomes ngay tại Thanh Hóa!
    vinhomes thanh hoá - BIỂU TƯỢNG TỰ HÀO - KẾT NỐI TINH HOA
  3. taxitai82

    taxitai82 New Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $4,159.97
    chuyển nhà thành hưng Ở cái tuổi mà cơ thể bắt đầu xập xệ, nhìn người đàn bà đó, từ căng mình cho những bài tập khó đến dồn tụ sự khéo léo, sức mạnh, độ bền, chính xác đến từng mi-li-mét ở những tiết mục đòi hỏi sự “vi diệu”, bỗng như thấy mình đang rơi trong hoang mang.

    Nhìn họ giấu nếp nhăn bên dưới lớp hóa trang mặt hề, khoác lên váy búp bê tím vàng xanh đỏ mà chạnh lòng. Nhưng, phải nhìn nụ cười bừng sáng trên gương mặt họ dưới ánh đèn sân khấu, người ta mới thấy những mông lung buồn rớt của mình là vô lý.

    Hạnh phúc bên trong sàn diễn tạm bợ

    Từ hơn một năm nay, vào những tối cuối tuần tại Nhà Thiếu nhi Thành phố (NTNTP), đoàn xiếc Mặt Trời Đỏ thuộc Nhà hát nghệ thuật Phương Nam vẫn phải duy trì những suất diễn hằng tuần của mình trên chính sân khấu không dành cho họ. Lý do tu sửa rạp xiếc khá thuyết phục nên họ vẫn vui vẻ, cốt là có chỗ để diễn.

    Đèn đóm vẫn lung linh; tấm pa-nô chú hề mũi đỏ vẫn dựng sừng sững trước phòng vé; băng-rôn giới thiệu tên chương trình và đơn vị tổ chức vẫn giăng khắp lối đi; dẫu hơi khiêm tốn, lạc lõng và... không liên quan trước một công trình hoành tráng như NTNTP.

    Rõ ràng địa điểm này không phải là nơi dụng võ phù hợp cho nghệ sĩ xiếc. Sân khấu NTNTP không phải là sân khấu chuyên dụng được thiết kế dành riêng cho những tiết mục đòi hỏi kỹ thuật và đạo cụ hỗ trợ đặc thù. Đất diễn của họ phải là một sân khấu hình tròn, được vây quanh giữa bốn bề khán giả, để từng cử động nhỏ đều có thể được dõi theo ở bất kỳ góc độ nào. Vì vậy, nỗi ám ảnh tạm bợ với họ không thôi chua chát trên sàn diễn của công trình trị giá gần 200 tỷ đồng.

    Gần đến giờ diễn, lượng vé bán ra hãy còn khiêm tốn. Ba nghệ sĩ xiếc được huy động đứng ngay lối ra vào để thu hút sự tò mò của người qua đường bởi những màn đi cà kheo ngộ nghĩnh. Trong số họ có một phụ nữ trung niên. Dấu vết thời gian được che chắn khá kỹ bên dưới lớp trang điểm dày, đối nghịch với chiếc váy vàng bồng bềnh chị đang mặc xòe ra như một cái ô. Chị đứng sát quầy vé, ném những cái vòng lên không trung và bắt đầu tung hứng. Vé vẫn được bán lai rai.

    Đến giờ khai mạc, dù bên dưới hàng ghế khán giả hãy còn nhiều chỗ trống, nhà hát vẫn bắt đầu chương trình bằng những màn xiếc quen thuộc: tung hứng, đi xe đạp thăng bằng, nhào lộn, đu dây trên không, uốn dẻo quay lụa... Người phụ nữ trung niên ban nãy cũng có mặt trong số những nghệ sĩ ra chào khán giả trên sân khấu. Tiết mục uốn dẻo quay lụa tập thể chị biểu diễn cùng 5 cô gái khác tưởng chừng không có cao trào.

    Nhưng khi thực hiện màn làm trụ cho một diễn viên khác chồng người ở tư thế nằm ngửa giơ chân lên cao, tôi nhận ra môi chị mím chặt, người chị gồng lên vừa giữ thăng bằng, vừa chống đỡ sức nặng của cơ thể bạn diễn trên một bàn chân nhỏ bé. Mọi ái ngại dồn về tuổi tác và xương cốt không còn dẻo dai của một phụ nữ ngoại tứ tuần. Tôi thấy tim mình đang thắt lại. Chỉ đến khi chị kết thúc tiết mục bằng cái nhoẻn miệng trên đôi môi vừa mím chặt ban nãy, tôi mới thấy nụ cười ấy sao mà đẹp lạ lùng.

    Tai ương và bạc bẽo

    Sự tò mò về một đoàn xiếc mà hơn phân nửa phụ nữ đều ở tuổi tứ tuần đưa tôi đến gặp họ, những phụ nữ cả đời theo nghiệp xiếc, dù rằng theo một thống kê, đây là nghề có nguy cơ tai nạn và bệnh nghề nghiệp vào loại cao nhất, với tần suất tai nạn lên tới 40%/năm, gấp gần 20 lần so với các ngành nghề khác.

    Nghệ sĩ Mỹ Hạnh (Nhà hát nghệ thuật Phương Nam) cho biết, tai nạn nghề nghiệp gần như là hậu quả đương nhiên của nghệ sĩ xiếc. Với nghệ sĩ nữ, điều này lại càng khó chấp nhận và đánh đổi hơn. Chẳng hạn 100% diễn viên lắc vòng đều bị đau dạ dày. Diễn viên nhào lộn thường bị vẹo cột sống và dễ chấn thương do té ngã. Diễn viên uốn dẻo muốn theo nghề thì không nên sinh con, mà muốn sinh con thì phải… bỏ nghề.
    100% nữ diễn viên xiếc sau khi sinh con đều phải khổ luyện để lấy lại độ căng cơ cần thiết cho một tiết mục mà họ từng biểu diễn trước đó. Nhưng trên thực tế, phần lớn họ đều phải bỏ tiết mục cũ để tập các tiết mục phù hợp với cơ địa hiện tại, vì chứng tiền đình, chóng mặt liên tục hành hạ khi họ phải thực hiện các động tác lơ lửng trên cao.

    Vết sẹo dài này có từ năm chị 19 tuổi - nghệ sĩ Mỹ Hạnh vừa nói vừa xoay người về phía tôi.

    - Chị bị ngã à?

    - Ừa ngã. Từ độ cao 13m lúc diễn màn đu đây, nứt xương chậu...
    Tôi sờ nhẹ vào chỗ thịt da rúm ró.


    - Đau không chị?

    - Đau chứ, 21 năm rồi mà mỗi lần trở trời hay vận động mạnh là nhức khủng khiếp. Ba mẹ chị xót con không cho diễn nữa, nhưng chị nhớ nghề quá lại quay về đoàn, xin làm MC cũng được, ra chào màn dạo đầu thôi cũng được. Rồi mon men tới cái dây, kìm lòng không đặng, lại đu lên tập tiếp...

    Từng bị trật khớp xương vai sau tai nạn ngã từ trên cao trong tiết mục xiếc tập thể “xà đơn trên đùi”, nghệ sĩ Ánh Tuyết kể: “Khi tháo băng, tôi phát hiện cánh tay trái của mình không thể nhấc lên được, thế là mỗi ngày tôi lại dùng cánh tay này để kéo cánh tay kia lên. Bác sĩ bảo phải nghỉ dưỡng ít nhất một năm, nhưng chỉ vài tháng là tôi lén đi diễn lại rồi. Vì đây là tiết mục tập thể, một người nghỉ là cả đội mất đất diễn. Mình không thể vì tai nạn bản thân mà ảnh hưởng đến anh chị em được”.

    Không có thống kê cụ thể về những tai nạn mà nghệ sĩ xiếc phải đối diện trong suốt cuộc đời làm nghề. Bảo hiểm tai nạn không tương xứng với những hậu quả và khó khăn trong quá trình hồi phục mà họ phải trải qua. Về lâu dài, ngoài tai nạn nghề nghiệp, nữ nghệ sĩ xiếc còn bị ảnh hưởng về đường con cái, bàn tay chi chít vết chai, khắp người toàn sẹo lồi lõm, các khớp ngón chân co quắp, thỉnh thoảng họ phải đến bệnh viện để kéo khớp trở lại bình thường.

    Họ không dám mơ bờ vai gầy hay cánh tay thon, bởi việc tập luyện lâu dài mang về những cơ bắp cuồn cuộn, phá hỏng mọi đường nét mềm mại tạo hóa ban cho cơ thể đàn bà.

    Tuổi thọ nghề xiếc vốn ngắn, tuổi nghề của người đàn bà xiếc lại càng ngắn hơn. Nhưng nữ nghệ sĩ lớn tuổi nhất trong đoàn Mặt Trời Đỏ cũng đã qua 54 xuân xanh, và việc rất nhiều diễn viên nữ Nhà hát nghệ thuật Phương Nam đều bám nghề khi không còn trẻ khiến tôi không khỏi thắc mắc. Họ yêu nghề, chắc chắn rồi. Nhưng liệu còn lý do nào khác để họ vẫn miệt mài với cái nghề bạc bẽo, nhiều đánh đổi - kể cả tính mạng, mà đãi ngộ lại không tương xứng này?

    Thiên đường không tồn tại nỗi buồn

    Dùng từ “hạnh phúc” trong nghề xiếc có lẽ hơi kỳ quặc, bởi người ta đã quen gán cho loại hình nghệ thuật này những từ khóa mặc định như “khó khăn”, “rủi ro cao”, “nguy hiểm khôn lường”, “đãi ngộ thấp”... Nhưng đằng sau đó, ít ai biết, một nguồn mạch âm thầm giữ họ mải miết với nghề bằng tình yêu không nói nên lời.

    Diễn viên Thanh Hoa đoàn Mặt Trời Đỏ kể, khi lưu diễn nước ngoài, trong những chương trình tạp kỹ thì tiết mục xiếc luôn được khán giả đón nhận hào hứng và dành cho nhiều tràng vỗ tay nhất. Mỗi khi diễn viên bị tai nạn trên sân khấu, thì người lo lắng cho họ nhất lại là khán giả. Có khi chính khán giả còn biếu nghệ sĩ một phần kinh phí để chạy chữa chấn thương.

    Còn NSƯT Phi Vũ thì kể: hồi đoàn xiếc của anh còn đóng tại công viên 23/9, anh từng bắt gặp một khán giả bị teo cơ ngồi xe lăn, cứ đều đặn mua vé vào nhà bạt xem xiếc hằng tuần. Thấy em tật nguyền, các anh chị nghệ sĩ có nhã ý tặng vé thường trực nhưng em kiên quyết không nhận. Em chỉ muốn mua vé bằng tiền của em. Em nói các cô chú đã truyền cho con sức mạnh, ý chí, nghị lực để con tiếp tục sống tốt và không mặc cảm. Nghe câu nói đó, mọi người nhìn nhau, thấy mọi đau đớn, thiệt thòi như tan biến.

    Hậu quả “nhãn tiền” của nghề này làm lớp trẻ sợ hãi, quay lưng. Nhưng, dẫu một bạn trẻ theo nghề, mê nghề và giỏi, cũng khiến họ vui, khi phải đối mặt với “khủng hoảng” luôn thiếu một thế hệ kế thừa trẻ, tài năng và đủ đam mê để bám nghề (điều này cũng lý giải vì sao diễn viên trong đoàn đa số đều lớn tuổi) . taxi tải thành hưng
  4. taxitai82

    taxitai82 New Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $4,159.97
    chuyển nhà thành hưng Người nói vì em không hạnh phúc, người nói em vì áp lực từ chuyện nọ chuyện kia, người nói có khi em bị trầm cảm do chịu nhiều dồn nén tâm lý trong thời kì thai nghén. Tất cả cũng chỉ là suy đoán của những người ở lại. Dòng thư cuối cùng em viết cho người thân chứa đầy mệt mỏi “Con mệt rồi. Cho con nằm nghỉ”. Đó là câu chuyện buồn của cô giáo trẻ ở Hải Dương gây xót xa trong dư luận những ngày vừa qua.

    Tầm tháng 9 năm ngoái, một thai phụ trẻ cũng 25 tuổi ở Nghệ An, vì mâu thuẫn vợ chồng đã ôm hai con mình nhảy sông tự vẫn. Một phút bế tắc, bốn mạng người ra đi, sự việc quá đau lòng gây nên một nỗi chấn động.

    Vẫn biết, nếu không quá khổ đau, nếu không cùng quẫn, nếu không bế tắc, hẳn chẳng ai lại chọn kết thúc đời mình, kết thúc cuộc sống của các con mình theo cách nghiệt ngã và đau đớn ấy. Nhưng lựa chọn này, dẫu cho có người coi là ích kỉ, có người coi là độc ác, thì xét cho cùng vẫn thương nhiều hơn trách.

    Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng. Mỗi ngày chúng ta đều phải cố vươn lên với bao nỗi lo toan giằng níu. Nào là nỗi lo cơm áo, nào là nỗi đau bệnh tật, nào là mâu thuẫn chồng vợ, nào là nỗi uất ức tủi hổ do người xung quanh mang đến. Bao nhiêu áp lực đè lên, nếu không có nơi để bấu víu, không có chỗ để tựa nương, một mình gồng gánh chắc rồi ai cũng sẽ mỏi mệt. Mệt rồi muốn nghỉ. Tưởng rằng chỉ cần một giấc ngủ thật dài thật sâu rồi sẽ qua nỗi đau. Đâu ngờ mình đi rồi, nỗi đau chồng chất lên tim những người ở lại.

    Thuở tôi còn nhỏ, tôi còn nhớ có chị ở trong làng. Chị xinh đẹp, con nhà gia giáo. Chị yêu một anh làng bên rồi có bầu. Người đàn ông chị không tiếc cả thân mình hiến dâng, khi biết chị mang thai liền phủi bay theo cách vô cùng khốn nạn “chắc gì đứa bé là con tôi”. Bố mẹ chị là giáo viên, vì không muốn người đời dè bỉu có con gái mất nết chửa hoang bèn ép chị bỏ thai. Vài chục năm trước, việc một cô gái không chồng mà chửa ở quê là tày đình ghê gớm lắm.

    Ai ở quê rồi sẽ biết, mọi chuyện dù hay dù dở đều lan nhanh không kém mạng xã hội bây giờ. Chuyện của chị dĩ nhiên không thể giấu. Chị, một cô gái mới lớn, đối diện với cú sốc quá lớn đầu đời: Người yêu bỏ rơi, gia đình dằn vặt, làng xóm dị nghị, trong khi đứa trẻ thì không ngừng lớn lên. Chị quyết định khăn gói bỏ nhà đi, để lại bức thư chỉ vỏn vẹn ba từ “Con xin lỗi”.

    Bố mẹ chị dù giận, khi thấy con bỏ nhà đi cũng cuống quýt đi tìm. Có cha mẹ nào mà không thương con, dù con mình khạo khờ, dại dột. Vậy mà tới tận 5 năm sau chị mới trở về, mặn mà xinh tươi, cùng với một cậu bé đẹp như tranh vẽ. Mẹ chị khóc ngất ngày gặp lại con. Làng xóm chạy đến, vừa tò mò, vừa là để biết chị bao năm qua sống ở đâu, sống như thế nào. Có người bà con ôm chị “mấy năm qua chắc con cơ cực lắm”. Chị mỉm cười, cười như thể chưa từng đi qua khổ đau “Khi cuộc đời chỉ cho con một trái chanh. Việc của con là tìm đường để bỏ vào nó chứ”

    Không lâu sau đó, chị lấy chồng. Đó là người đàn ông đã giúp chị đi qua những khó khăn khi chị một mình thân cô thế cô nơi xứ lạ với một đứa con còn đỏ hỏn. Lẽ đời, khi một người rời bỏ ta đi, là để có chỗ cho người khác đến. Không có nỗi đau nào là tột cùng. Không có ai là hoàn toàn cô đơn. Chuyện gì dù khó đến đâu cũng có cách giải quyết. Nếu chưa tìm ra cách thì vì đó chưa phải là cuối cùng.

    Có một thời điểm nào đó trong cuộc đời, chúng ta sẽ hỏi bản thân: Sao người ta sung sướng còn mình thì khổ thế? Sao người ta hạnh phúc còn mình thì bất hạnh? Sao ông trời lại đối xử bất công? Họ có gì hơn mình đâu mà họ toàn nhận về những may mắn? Và rồi nỗi đau khiến ta ngã quỵ không còn chút sức lực nào, chẳng nghĩ gì được nữa ngoài hai chữ: Buông xuôi.

    Khi nghe một ai đó tự kết thúc cuộc đời mình, dù bằng cách này hay cách khác tôi đều thấy buồn thương. Bởi tôi nghĩ chính là trong thời điểm người đó yếu đuối nhất đã không có người kịp đến, không có bàn tay nào kịp chìa ra, không có bờ vai nào tình nguyện gánh vác sớt chia nỗi khổ đau của họ. Bế tắc – đó thực sự là hai từ đáng sợ, nó khiến ta không thấy cả con đường đang đi trước mặt, không nhìn thấy gì ở tương lai, chỉ thấy nỗi đau hiện hữu bủa vây không cách gì thoát ra được.

    Khi cuộc đời chỉ cho ta một trái chanh. Có người nhắm mắt nuốt chua cay, có người miệt mài tìm mật, tìm đường pha vào cho dễ uống. Cũng có người không còn đủ sức lực, không còn đủ kiên nhẫn liền vứt trái chanh đi để mình chết khát. Sống hay chết, dĩ nhiên là lựa chọn của bản thân mỗi người. Nhưng khi một người cùng quẫn mà ra đi, người ở lại cũng có một phần lỗi. Lỗi quá vô tâm, lỗi quá ơ hờ, để không kịp nhìn thấu, để không kịp sẻ chia, để không kịp khai thông một tâm hồn đang chìm trong bế tắc tuyệt vọng.

    Tôi cũng từng trải qua những thời điểm trong đời mình như thế: Chán nản, bất lực, bất mãn. Và không dưới một lần tôi đã dại dột nghĩ “chết thực ra không đáng sợ bằng sống khổ”. Nhưng mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở suy nghĩ đó. Vì khi nỗi buồn chán đi qua, khi tôi lại có người đỡ nâng, sẻ chia, kề cận, tôi lại thấy cuộc đời vẫn đẹp, lại hào hứng sống, lại ngập tràn yêu thương.

    Thật không khó để nhận ra khó khăn luôn chực chờ ta phía trước, trên mỗi chặng đường ta đi, qua mỗi thời gian ta trải. Không có ấm êm nào mãi mãi, sóng gió chắc chắn sẽ có lúc lướt qua đời mình. Nhưng chúng đến không phải để ở lại, không phải để quật ngã chúng ta. Mỗi khó khăn chỉ là thử thách để ta mạnh mẽ hơn, cứng cáp hơn, để chiến đấu, để sống, để làm người. Nỗi đau chỉ là tạm thời, ai chẳng có đôi lần thấy đời mình nhập nhoạng hoàng hôn. Nhưng hãy vững tin, đi qua đêm tối này, ngày mai bình minh sẽ đến.

    Và sống không chỉ vì mình, mà còn vì những người thương yêu mình, vì những người mình thương yêu. taxi tải thành hưng

Chia sẻ trang này